Huỳnh Rin Tấm thân lưu lạc trần gian
Luân hồi đi đến, hợp tan vô thường
Mong manh như những hạt sương
Rụng rơi tan chảy muôn đường khổ đau.
Nhân quả kiếp số do mình
Đã gieo kiếp trước, kiếp sau gặt về
Chớ tham danh lợi si mê
Tạo nên nghiệp xấu, đường về tối tăm.
Kiếp người sống được bao năm
Đừng gieo ân oán, tối tăm cho đời
Hãy làm hãy nói những lời
Có Tâm có Đức xây đời đẹp xinh
Tích tụ Phước Đức cho mình
Mai sau sẽ được về nơi thanh bình...!