Duc Hoang Bao Quoc Pagoda
Chùa Báo Quốc là một ngôi chùa Phật giáo ở thành phố Huế lịch sử miền Trung Việt Nam. Đó là một trong ba ngôi chùa quốc gia của thành phố trong thời nhà Nguyễn.
Đền nằm trên đường Báo Quốc, phường Phường Đúc ở Huế. Nó nằm ở phía nam của sông Perfume và cách trung tâm thành phố khoảng một km về phía tây. Ngôi đền nằm trên một ngọn đồi nhỏ mang tên Hàm Long và một suối nước từ đỉnh đồi chảy xuống các nền đền.
Chùa Báo Quốc được xây dựng năm 1670 bởi thiền sư Thích Giác Phong, Phật tử Trung Quốc, và ban đầu được đặt tên là Hàm Long Sơn Thiên Thọ Tự trong thời triều đại của Nguyễn Phúc Tần, một trong những vị Nguyễn đã cai trị miền Trung Việt Nam trong thời kỳ bất kỳ bất kỳ d. Năm 1747, Nguyễn Phúc Khoát, đặt cho đền một mảng với tên Sắc Tứ Báo Quốc Tự.
Trong thời nhà Nguyễn, được Hoàng đế Gia Long thành lập vào năm 1802, chùa thường xuyên được cải tạo và mở rộng. Năm 1808, Hoàng hậu Hiếu Khương, vợ của Gia Long, đã bảo trợ các công trình xây dựng khác nhau, bao gồm xây dựng cổng ba, đúc chuông lớn và cồng. Chùa Thiên Thọ được đổi tên thành Chùa Thiên Thọ. Vị trụ trì giám sát những thay đổi này là thiền sư Thích Phổ Tịnh. Năm 1824, Hoàng đế Minh Mạng, con của Gia Long, đến thăm đền và đổi tên thành danh hiệu hiện tại. Ông tổ chức lễ kỷ niệm sinh nhật lần thứ 40 tại đền vào năm 1830.
Trong nhiều năm, ngôi đền bắt đầu suy tàn, và vào năm 1858, một loạt nỗ lực cải tạo bắt đầu dưới thời Hoàng đế Tự Đức, cháu trai Minh Mạng, do hoàng tộc tài trợ trực tiếp. Những điều này tiếp tục cho đến cuối thế kỷ.
Những năm 1930, Báo Quốc là cảnh hồi sinh trong nền giáo dục Phật giáo Việt Nam. Năm 1935, một trường dạy Phật giáo được mở, và năm 1940, một tu viện đào tạo các tu sĩ được thành lập, vẫn còn hoạt động cho đến ngày nay. Năm 1957, giai đoạn xây dựng, cải tạo mới nhất đã xảy ra dưới sự hỗ trợ của Hiệp hội Phật giáo tỉnh, và được sự giám sát của trụ trì chùa và giám đốc nghiên cứu Phật giáo trong vùng, Thích Trí Thủ.
Đền thờ được xây dựng trên lô đất 2ha. Khi bước vào ngôi đền qua ba cổng, có một sân rộng rãi với nhiều đời sống thực vật, xung quanh là các tòa nhà ban công. Phía bên trái là những ngôi ngốc dành riêng cho các tổ trưởng Phật giáo, cổ nhất của Thích Giác Phong, được xây dựng năm 1714 và có độ cao 3.30 m. Tòa nhà đền chính có bốn trụ cột với hình tượng của những con rồng được xây trên chúng.
Tượng lớn nhất trong chùa là tượng ba Đức Phật với hai bộ kinh Mahayana. Phía trước bức tượng là một cái ngốc nhỏ, trong đó một số di tích của Đức Phật Gautama được trưng bày. Một bàn thờ khác có tượng Đức Phật Gautama, được Ananda và Mahakassapa đứng bên cạnh, tương ứng với người tiếp viên cá nhân của ông và là tổ trưởng đầu tiên của Phật giáo sau khi ông qua đời. Một bàn thờ khác có một bản sao của Kinh Hoa Sen, được chụp bởi một cái chuông nghi lễ và một chiếc cồng cá bằng gỗ.
Nguồn: wiki