1 /5 Hạnh Thúy: Gửi mình…
Đường dài dằng dặc, tranh đấu ngược xuôi. Mình dốc lòng dốc sức, nhưng đừng quên nghỉ ngơi, tận hưởng những niềm vui giản đơn nhỏ bé:
Là cốc trà chanh dịu ngọt trong một buổi trưa hè.
Là ngày đông rét căm nằm ôm chăn đọc sách.
Là ánh mắt người thương nhìn mình đắm say trong buổi chiều cây bàng đổ lá.
Là bàn tay có hơi ấm đan vào một bàn tay, không phải để giơ lên chụp ảnh check-in, mà để nắm chặt nhịp đập trái tim ngày nào còn trẻ dại...
Là khi hoàng hôn đổ lên những dãy nhà, đường chân trời cách xa ngoài tầm với, mình bình tĩnh lắng lòng, miệng ngân nga nhẩm một khúc ca...
Là lúc mái tóc bạc trắng vì sương sớm (hay màu thời gian?), mình ngồi lại bên hiên mà không còn tiếc nuối điều gì nữa…
Những giấc mơ lớn làm nên ý nghĩa của sinh mệnh. Nhưng chỉ có những niềm vui nhỏ bé mới từng chút, từng chút ghép thành gương mặt của hạnh phúc.
✍️ Trích “Mình phải sống như biển rộng sông dài” -