4 /5 Chung Nguyen: GIẢI OAN CHO SUỐI GIẢI OAN - THÔNG TIN SAI VỀ VỀ 1 DANH THẮNG QUỐC GIA.
Sách “Cõi thiêng Yên Tử’ do ông Thi Sảnh và Giáo sư Hà Văn Tấn là tác giả. Bài “Từ Giải oan đến Bia Phật” có đoạn: “Chuyện cũ kể rằng: Khi Trần Nhân tông xuất gia đến Yên Tử tu hành, một trăm cung phi vốn trước đó hầu hạ ông ở cung vua, cũng lặn lội tìm đường đến Yên Tử, xin theo ông. Nhưng Trần Nhân tông khuyên họ trở về làm lại cuộc đời. Để tỏ lòng trung với vua, mọt trăm cung phi liền trầm mình xuống suối Hồ Khê, dưới chân núi Yên Tử. Một số cung phi bị chết đuối. Để giải oan cho linh hồn họ, Trần Nhân tông cho dựng chùa thờ cúng, chùa ấy gọi là chùa Giải oan. Suối Hồ Khê nơi các cung phi trầm mình, cũng từ đó mang tên Giải oan. Số cung phi cứu được thoát chết, vua cho tập trung dưới chân núi, làm nhà cho ở, cấp ruộng đất cho cầy cấy, cho lấy chồng sinh con, lập thành làng Nương, làng Mụ tức xã Thượng Yên Công ngày nay” ( Tr 27 sách “Cõi thiêng Yên Tử”).
Những thông tin này còn được khắc trên bia đá, được các hướng dẫn viên thuyết minh cho khách tham quan. Tuy nhiên, khi nhà văn lịch sử Hoàng Quốc Hải tìm hiểu rất nhiều tư liệu sử thì đã khẳng định:
KHÔNG CÓ TƯ LIỆU SỬ NÀO GHI CHÉP VỀ VIỆC "100 CUNG NỮ TRẦM MÌNH"
“Thánh đăng lục” là sách ghi chép các sự kiện xảy ra trong cuộc đời 5 vị vua đời Trần và "Tam tổ thực lục" ghi chép về ba vị tổ của phái Trúc Lâm Yên Tử đều không đả động gì đến việc 100 cung nữ theo vua khi ngài xuất gia lên Yên Tử.
Một loạt các sách sử khác như "Đại việt sử ký toàn thư", “Kiến văn tiểu lục” của Lê Quí Đôn, “Việt sử yếu” của Hoàng Cao Khải, “Việt Nam sử lược” của Trần Trọng Kim, “Lịch sử Việt Nam” của Lê Thành Khôi đều không có một thông tin nào về 100 cung nữ theo vua Trần Nhân tông rồi trầm mình (tự vẫn) tại dòng suối này.
Duy chỉ có Đại Việt sử ký tiền biên” của Ngô Thời Sỹ và Khâm định Việt sử thông giám cương mục” của Quốc sử quán triều Nguyễn chép sự việc: “Thượng hoàng lại xuất gia đi tu ở núi Yên Tử. Đến Long Động từ biệt các cung tần mỹ nữ, cho họ được tự do. Người nào không muốn về quê thì cấp ruộng làm nhà ở dưới chân núi cho họ ở. Thượng hoàng thường về Thiên Trường ngự ở cung Trùng Quang”
Vua Trần Nhân Tông đi tu theo hạnh đầu đà tức là tu khổ hạnh, tu sĩ phải xả bỏ tất cả để dấn thân. Ăn chỉ dùng một bữa chay duy nhất vào đúng giờ ngọ, ngủ phải ngủ ngồi, không chăn chiếu, giường phản. Như vậy Trần Nhân tông phải chuẩn bị hết sức chu đáo để không còn gì vướng bận. Vì vậy khó có chuyện các cung nữ dám theo ông vào lúc này.
ĐI TÌM “LÀNG NƯƠNG” “LÀNG MỤ”.
Các tiến sĩ của Viện Hán Nôm sau một thời gian tìm kiếm công phu bằng mọi công cụ kiếm tìm, đều không thấy hai tên “làng Nương”, “làng Mụ” xuất hiện ở bất cứ khu vực nào trong huyện Yên Hưng xưa và quanh vùng Uông Bí, Yên Tử ngày nay.
SUỐI GIẢI OAN, NGUỒN GỐC TỪ ĐÂU?
Sau khi khảo sát tất cả các ban, bệ thờ trong chùa Giải Oan, tất cả đều là thờ Phật và các nhân vật liên quan đến đạo Phật, không có một chỗ nào dành cho việc thờ cúng các cung phi chết đuối. Vua
Trần Nhân tông đã đi khắp nước vận động nhân dân xóa bỏ việc thờ các tạp thần, xóa bỏ các tập tục mê tín dị đoan. Một giáo chủ của một dòng thiền lớn, không thể nào sư Trần Nhân Tông lại làm một việc trái đạo.
Ở mỗi trung tâm Phật giáo lớn tại các nơi rừng núi thâm cùng tại phía Bắc Việt Nam, thường có “Suối Giải oan”.
Giải oan ở đây có nghĩa là hóa giải tất cả các tiền oan nghiệp chướng, quyết tâm chấm dứt mọi hệ lụy trần thế để vào cõi tịnh tu. Vì vậy tại trung tâm Phật giáo, các Sa di muốn vào được cõi Sa môn phải trải qua các Suối Bạc, Suối Vàng, tức là các của cải quí nhất trên đời như bạc, vàng của trần thế đều trả lại cho trần thế, và tắm mình trong Suối Giải oan, tức là hóa giải tất cả mọi thứ nghiệp chướng mang theo từ các kiếp trước, để thanh thản bước vào thế giới phật.
Sự thật là như vậy chứ có ai phải chết oan khuất trong các dòng suối mang tính biểu tượng này!