5 /5 Menly Phong (Gã Ăn Mày): Một ngày lang thang ở chợ Nam Thành, tôi vô tình gặp lại ký ức.
Tôi đã từng nghe vô số lời giới thiệu về món chè truyền thống ở đây, món chè được ca ngợi là “giữ nguyên bản từ thời xưa” – nhưng thú thật, chưa lần nào khiến tôi thực sự chạm lại được cái hương vị ngày cũ mà mình từng mang trong trí nhớ.
Cho đến hôm nay.
Ngay tại một góc nhỏ ở chợ Nam Thành, tôi bắt gặp hai vợ chồng già, gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt lại sáng một thứ ánh sáng rất lạ – ánh sáng của những người yêu nghề, tin vào thứ họ đang làm.
Tôi hỏi:
• Cô chú bán chè lâu chưa?
Cô cười, nụ cười móm mém:
• Bán rồi cháu ơi, hơn 30 năm nay rồi.
30 năm – kể từ 1996 – cái năm mà tôi mới vừa chào đời, cô chú đã bắt đầu gắn bó với nồi chè nhỏ bé này.
Tôi gọi một ly.
Ngay khi chiếc muỗng đầu tiên chạm vào, hương thơm nồng nàn bỗng ập đến:
Mùi dừa beo béo, hương chuối chín lẫn trong mùi đậu xanh, đậu đỏ bùi bùi…
Mọi giác quan như bừng tỉnh.
Đó, chính là hương vị năm nào tôi đã kiếm tìm – thứ hương vị mà không tiền bạc, không những lời quảng cáo màu mè nào có thể mua được.
Cô chú vẫn cặm cụi, sáng mở hàng từ 7h sáng đến tận 7h tối.
Chỗ ngồi thì đơn sơ, không hào nhoáng.
Nhưng từng ly chè, từng cái muôi, từng ánh mắt nhìn khách đều đầy ắp tình thương và sự tử tế.
Chỉ 15.000₫ cho một ly chè.
15.000₫… đổi lấy một lần được nếm lại ký ức.
Nếu một ngày nào đó, bạn có dịp lang thang tới chợ Nam Thành – đừng vội tìm chỗ ăn uống sang trọng, đừng mong những trải nghiệm “check-in sống ảo”.
Hãy đi thẳng vào cổng chợ phía sau, rẽ phải, qua hai quán – sẽ gặp ngay.
Ngồi xuống, gọi một ly chè.
Nhắm mắt lại, và cảm nhận.
Nếu thấy hay, đừng quên nói với cô chú rằng:
“Tôi đọc được từ bài viết của một gã vô danh lang thang.”
Biết đâu, cô chú lại cười, và múc cho bạn thêm một muỗng chè đầy hơn thì sao?