5 /5 Huy Phi Hồng: Trong chuyến đi xuyên Việt lần thứ 5, tôi có dịp ghé qua Quảng Bình và dừng chân ăn trưa tại một nhà hàng địa phương.
Hai anh em gọi khá đơn giản: một đĩa dê xào lá lốt và một bát canh rau cải nấu thịt dê. Ăn xong, cảm nhận đầu tiên là thịt dê hôm đó hơi dai. Không đến mức tệ, chất lượng món ăn nhìn chung vẫn ổn, nhưng nếu đúng theo cảm nhận cá nhân thì tôi chỉ định đánh giá nhà hàng ở mức 3 sao vì món chính chưa đạt như kỳ vọng.
Mọi chuyện thay đổi sau đó.
Trong lúc ăn, nhân viên ra trao đổi. Giọng Quảng Bình khá nặng, tôi hỏi đi hỏi lại mấy lần vẫn không hiểu rõ, nên chỉ gật đầu cho qua, nghĩ là bạn ấy hỏi han bình thường.
Đến lúc thanh toán, tôi khá bất ngờ khi thấy hóa đơn chỉ tính tiền đĩa dê xào và hai chai nước, tổng cộng 270.000 đồng. Bát canh rau cải giá 130.000 đồng không bị tính tiền.
Tôi hỏi lại thì lúc này mới hiểu: nhân viên vừa nãy nói rằng hôm nay thịt dê hơi dai, nên nhà hàng chủ động không tính tiền bát canh. Nếu tôi muốn ăn thêm canh, bếp sẵn sàng nấu thêm.
Ngay lúc đó, tôi lặng lẽ chỉnh lại đánh giá của mình từ 3 sao lên 5 sao.
Không phải vì được miễn tiền một bát canh mà tôi đánh giá cao hơn, mà vì cách hành xử của nhà hàng. Họ chấp nhận lãi ít, thậm chí không lãi ở một món ăn, để đổi lấy sự hài lòng và cảm xúc tích cực của khách hàng.
Trong kinh doanh, đặc biệt là ngành dịch vụ, không phải lúc nào cũng thắng ở món ăn, nhưng hoàn toàn có thể thắng ở cách cư xử.
Cảm ơn nhà hàng vì đã cho tôi thêm một bài học thú vị trong hành trình xuyên Việt lần này.